Xa cách: Một suy tư về trải nghiệm trong nhóm gặp gỡ

Khoảnh khắc ý nghĩa nhất đối với tôi đó là khi một thành viên trong nhóm, trước khi nhóm kết thúc, đã do dự, ngại ngùng, dè dặt, một cách hơi không thoải mái, nói với cả nhóm rằng, sau một ngày ngồi cùng nhau để chia sẻ những điều thực sự riêng tư, quan trọng, và đôi khi đau đớn, cô vẫn cảm thấy xa cách với mọi người. Tôi và các thành viên khác đã không có nhiều phản ứng với sự bày tỏ đó.

Phải đến buổi gặp gỡ tiếp theo, nhóm chúng tôi mới khám phá ra rằng cảm giác xa cách đó có lẽ bắt nguồn từ việc thiếu đi sự đối thoại giữa chúng tôi. Khi một thành viên chia sẻ về bản thân trong vỏn vẹn 10 phút, những người khác trong nhóm đã thực sự chú tâm, cố gắng lắng nghe thấu cảm và chấp nhận nhưng không có một đối thoại nào đã được diễn ra.

Trải nghiệm đó giống như thể là chúng tôi chỉ đứng bên ngoài để nhìn vào hành trình cá nhân của nhau. Chúng tôi đã không bước vào hành trình của nhau và đồng hành với nhau. Chúng tôi đã không cùng trải nghiệm một niềm vui, một nỗi buồn, một sự oán giận, hay một cảm giác tội lỗi, cùng nhau. Đến cuối cùng, chúng tôi, dù là người bày tỏ hay người lắng nghe, đều cảm thấy xa cách.

Với tôi, đó là một bài học ý nghĩa. Dù tôi có quan tâm, chấp nhận hay hiện diện với một người nhiều đến đâu, nếu tôi không thể biểu lộ những thái độ ấy theo cách mà người kia có thể cảm biết được, thì tôi và người ấy sẽ không bao giờ thực sự kết nối được với nhau. Một thành viên khác cũng đã nói rằng nếu mỗi khi cô chia sẻ điều gì và có ai đó trong nhóm nói với cô rằng họ có hiểu cô hay không, có thấy khó hiểu ở chỗ nào không, có thể cô sẽ cảm thấy được quan tâm hơn và gần gũi hơn.

Về sau, tôi nhận ra khoảnh khắc mà tôi yêu thích nhất trong nhóm lại là khi một thành viên trong nhóm nói về cảm giác xa cách của cô đối với nhóm—một nơi mà người ta kỳ vọng sự hiểu biết và kết nối. Tôi nhận ra tôi yêu thích khoảnh khắc đó vì nó quá chân thật và những gì cô nói hoàn toàn trùng khớp với những cảm nhận của tôi trong thời điểm ấy. Và dù cô không chủ đích hướng đến tôi với nỗ lực thấu cảm, tôi vẫn cảm thấy được thấu cảm, như thể một phần thế giới riêng tư của tôi đã được đem ra, nâng niu, bộc lộ và được cô chấp nhận.

Kiến Minh

Leave a Reply